Chương 21:Cưng Chiều

Cưng Chiều -

Ngủ vô cùng an ổn, Lâm Ngôn là tự nhiên tỉnh lại, đồng hồ báo thức hình mèo có tinh thể lỏng trên bàn biểu hiện công năng, ngẩng đầu nhìn, 4 giờ 52 phút, lại rút trở lại lồng ngực rộng lớn ấm áp, nghe hương vị ưa thích, trợn tròn mắt, bởi vì rèm cửa sổ đã kéo kín, cho nên trong bóng tối cái gì đều nhìn không rõ.

Mắt có chút đau xót, ngày hôm qua khóc khóc liền ngủ mất rồi, nhưng, sau khi được đặt xuống gối, trong lúc mơ mơ màng màng có cảm giác được anh dùng khăn lông ướt nhẹ xoa cho mình, cho nên, khá tốt, không phải đặc biệt khó chịu.

Càng nép sát vào người anh.

Cẩn thận nghe, trong phòng nhỏ có tiếng đồng hồ tí tách cùng tiếng ngáy rất nhỏ của anh, không cần nhìn, có thể tưởng tượng ra bộ dạng ngủ say của anh, nụ cười nhếch trên khoé miệng.

Dần dần, nghe được hương vị của gió, nghe được tiếng mưa rơi gõ bộp bộp vào thuỷ tinh, lại trời mưa rồi, gần đây trời luôn mưa, trời liền trở lạnh, trong phòng vẫn chưa có máy điều hoà, nhưng lại không cảm thấy hàn ý, anh luôn nói, anh chỉ cần có một “lò sưởi nhỏ” như cậu là đủ rồi, kỳ thật, anh mới thật sự là lò sưởi, so với cái gì đều ấm, chỉ cần ôm anh, từ đầu sợi tóc đến đầu ngón chân, đều là nóng hừng hực, thoải mái cực kỳ khủng khiếp.

Thoáng đem đầu dời xuống dưới, thình thịch thình thịch, trầm ổn hữu lực tiếng tim đập, rất êm tai, một trăm năm cũng nghe không đủ.

Rất muốn sờ lấy mái tóc đen dày, khắc sâu khuôn mặt, ngũ quan, còn có lỗ tai, cổ, hầu kết… Nhưng, không muốn chọc anh tỉnh giấc.

Vì vậy, lặng lẽ cầm chặt bàn tay lớn ấm áp hiền hậu đặt bên cạnh eo mình, nhẹ nhàng vuốt ve.

Đôi tay này, ngày bình thường che chở thương yêu mình, không cho phép hai tay mình bị chai sần như trước đây từng có… Trải qua hơn bốn năm tỉ mỉ chiếu cố, bảo dưỡng, khi mà những vết chai sần trên tay mình chậm rãi đều biến mất, thì lòng bàn tay khoan hậu này lại sinh ra những vết chai sần mỏng, cẩn thận đem bàn tay lớn phóng tới trên môi, nhẹ nhàng hôn những vết chai sần, giống như trước kia anh thường xuyên làm vậy đối với mình.

Mỗi lần sớm tỉnh lại, đều như hôm nay vậy, làm lấy những động tác này, trăm lần không ngại.

Sau đó tham luyến lấy hương vị cùng ấm áp của anh, không muốn động, nhưng đồng hồ báo thức đã biểu hiện 6: 02, nên bắt đầu làm bữa sáng rồi, nghĩ đến nên nấu cái gì cho anh ăn, trái tim dung thành một mảnh.

Từng nói qua, chỉ cần có thể bên anh dù chỉ một ngày, nguyện ý trả cái giá lớn thế nào cũng được, hôm nay bọn họ yêu nhau như vậy, sớm chiều cùng nhau, ông trời trừng phạt chỉ là làm cho bọn họ cùng nhau chống cự nghèo khổ, thật sự là quá may mắn!

Chỉ cần có thể nhìn thấy anh, ôm anh, có anh tại bên người, so với việc mất đi anh, trải qua cuộc sống nghèo khổ cũng không thể xem như trừng phạt, quả thực như là ban ơn…

Hôn hôn anh, cẩn thận từng li từng tí mà ngồi dậy, nhanh chóng nhẹ nhàng mà rửa mặt xong, mở ra tủ lạnh, lấy ra chân giò hun khói tối hôm qua đã cắt sẵn thành sợi cùng sữa bò, đi vào phòng bếp, mở ra tủ nhỏ, lấy ra bột mì, trứng gà, sợi mướp cùng hành tây, anh không thích ăn hành tây, lại thích ăn hành lá, vì vậy sẽ đem hành tây cắt nhuyễn mà trộn vào bên trong các món ăn, mỗi lần anh đều có thể toàn bộ ăn sạch.

Nhào bột mì, bỏ vào muối, trứng gà, sợi mướp, chân giò hun khói cắt sợi, hành tây cắt nhỏ… Nồi đã nóng lên, bắt đầu in dấu, một xửng, hai… Cái xửng cuối cùng cũng sắp ra nồi rồi, bắt đầu nhiệt sữa bò, cửa phòng bếp bị đẩy ra, khoé miệng cong lên ——

(nói thật là mình chả biết pé thụ đang nấu món gì nữa)

.

Siêu lười hôm nay biểu hiện cũng không tệ lắm, không cần ba thúc bốn thỉnh, tự giác rời giường.

Đem cái xửng cuối cùng gác qua trong mâm, sữa bò cũng sắp được, siêu lười từ phía sau lưng ôm lấy chính mình, cằm để trên vai mình, cắn nhẹ một cái vào lỗ tai mình, “Bà xã ——”.

Run rẩy, hướng phía sau đụng đụng, giục anh đi rửa mặt, chuẩn bị ăn cơm.

Anh căn bản không nghe, ngược lại càng cắn càng hăng say, lại ngậm lấy vành tai.

Run rẩy lợi hại hơn rồi… Bất hạnh, không, không, là may mắn, sữa bò xong rồi.

Trước tiên đem cái mâm bưng lên bàn, rồi trở lại phòng bếp bưng sữa bò, anh một mực ôm eo của mình, trong chốc lát ngậm vành tai, trong chốc lát khẽ liếm cổ, đi theo chính mình tới tới lui lui.

Lại tiếp tục làm vậy, đừng nghĩ ăn điểm tâm.

Kéo ra cánh tay vây quanh ở trên lưng, cầm chặt bàn tay lớn, kéo vào phòng tắm, đẩy anh đến trước lavabo rửa mặt, mệnh lệnh anh chạy nhanh tắm rửa, vừa buông tay ra, anh lại ôm chầm lấy, không có biện pháp, chỉ phải lách vào tốt kem đánh răng, đánh tốt nước rửa mặt, sau đó lại kéo ra cánh tay, xoay người, cho anh đánh răng, rửa mặt, cạo râu.

Thật không muốn làm cho anh trông đẹp trai như vậy, vì vậy càng làm tóc của anh hơi rối loạn một chút, nhưng, như vậy dường như lại càng đẹp hơn rồi, ai, mỗi ngày đều vì cái này phiền não.

Tính một cái rồi, vẫn là chải như bình thường a.

Thu thập sẵn sàng, lôi kéo anh đi ra ăn điểm tâm, đồ ăn vừa vặn biến ấm, hết thảy đều ở trong khống chế.

Anh đem mình ôm ở trên đùi, đúc chính mình ăn, cũng muốn chính mình đúc cho anh, bằng không sẽ không ăn.

Chính mình không thích uống sữa tươi, cho nên, chỉ chuẩn bị cho anh một ly, như vậy có thể tiết kiệm tiền.

Nhưng mà mỗi lần anh nhất định phải cùng mình chia xẻ, bằng không sẽ không uống.

Chính là như vậy, một người đàn ông ba mươi ba tuổi, không chỉ có thích làm nũng, không nói đạo lý còn luôn uy hiếp chính mình, đôi khi, so với đứa bé ba tuổi còn không nghe lời, nhưng chỉ yêu mỗi anh, yêu đến không chịu được!

Ai… Xoa xoa cái mũi của anh, cắn một ngụm.

Ăn ngon no bụng, dắt lấy anh đến phòng tắm lại súc súc miệng, bị anh không có hảo ý mà cười xấu xa:

“Bé yêu, em “đáp lều vải” rồi.”

“... Đừng... đừng có sờ... Ah... Đáng... Ghét...” Đáng ghét đáng ghét, mới vừa rồi bị anh vừa ôm vừa sờ vừa cắn, có thể không “đáp” sao?

“Anh... sắp... Muộn... Ừm...” Đáng ghét đáng ghét, vành tai lại bị anh đánh lén.

“Vợ à, mới 7 giờ 05…”

Biết ngay mà, mỗi lần sáng sớm anh đều có dự mưu.

“Anh oh oh oh —— ”

Miệng bị chắn rồi, không thể tiếp tục kháng nghị, cũng chỉ có thể toàn lực ứng phó.

Ngoài cửa sổ, hết mưa rồi, cầu vồng xuất hiện, trong cửa sổ, xuân ý dạt dào, thật sự là một buổi sáng rất mỹ lệ.

Tám giờ, anh phải đi ra ngoài rồi.

Trước khi đi, anh bảo hôm nay có một hội nghị rất quan trọng, có lẽ sẽ có tin tức tốt, hôn hôn anh, cho anh động viên.

Bị anh gắt gao ôm lấy: “Vợ yêu, buổi tối anh muốn ăn ****

Sau khi tiễn anh đi ra ngoài, trở lại phòng nhỏ.

Trên bàn là tiền anh lưu lại, nói ngân hàng quá xa hôm nay đừng đi.

Kỳ thật hôm nay dù không có lớp, giữa trưa vẫn phải là đi đưa cơm cho các sinh viên, vừa vặn thuận tiện đi ngân hàng, nhưng, không có cách nào khác nói cho anh biết.

Muốn đi trả tiền, thời gian có chút sớm, vẫn là đợi lát nữa a.

Cầm lấy trong góc mới đan một nửa áo len.

Sắp đến lúc mặc áo len rồi, nhưng trong chợ bán đồ cũ lại đan rất khó coi, không muốn làm cho anh mặc, mua vài cái màu sắc tốt, đem về giặt sạch sẽ rồi tháo ra đan lại, mà anh luôn luôn quấy rối nên đan không được bao nhiêu, thừa dịp có thời gian, tranh thủ đan nhanh cho xong một cái.

Dựa vào Winny, đan chưa được hai hàng, tiếng đập cửa vang lên.

Sớm như vậy, không phải là Tiểu Nguyệt a?

Mở ra xem xét ——

“Lâm tiên sinh, lão phu nhân cho tôi tới tìm ngài ——”Lão quản gia Tô gia, thẳng tắp mà đứng ở ngoài cửa.

6 giờ 50 phút.

Tô lão phu nhân ngồi trong thư phòng, quản gia xin rất nhiều lần, bà vẫn không muốn đi ăn điểm tâm, gần đây khẩu vị thật không tốt, ăn không vô thứ gì, nhà hàng to như vậy, chỉ có một mình bà, ăn ăn nhưng cảm thấy trái tim băng giá, thật sự là già rồi, càng ngày càng sợ cô độc, trước đây cháu trai luôn luôn mang theo Lâm Ngôn đồng thời trở về, vui cười hớn hở mà cùng bà ăn cơm nói chuyện…

Bên tay trái Tô lão phu nhân là chinh tín xã mấy ngày nay đưa tới ảnh chụp cùng tư liệu, nhìn xem trên tấm ảnh, hai đứa trẻ cùng một chỗ, thân mật lôi kéo tay, lão phu nhân đáy lòng chua xót ——

Tiểu Ngôn, nếu cháu là con gái thì tốt biết mấy!

Bên tay phải là vài lá thư mà cháu trai gửi đến, giống như lá thư lúc đầu, đều là chút ý kiến xử lý về sự nghiệp của Long Đằng vân…vân…

Cẩn thận mà đọc lá thư, không biết đã đọc qua bao nhiêu lần rồi nữa, nhìn chữ viết quen thuộc, lão phu nhân nhớ tới tối hôm qua, lại nhận được, con thứ hai điện thoại:

“… Mẹ, ba mươi năm trước, mẹ nói con nhất định sẽ hối hận khi lấy tiểu Mai, nhưng hôm nay con nghĩ mà sợ, vạn nhất con không lấy tiểu Mai làm sao bây giờ… Mẹ, con cháu đều có phúc của con cháu, con cháu cũng đều có oan nợ của con cháu, là phúc hay là tội, đều là do chúng nó tự tìm, mẹ đừng làm khó dễ chính mình a! …”

Ngày đó, cháu trai cũng đã nói lời tương tự:

“… Khi còn bé, cháu rất hận mẹ mình, hiện tại cháu có thể hiểu được mẹ, kỳ thật cháu và mẹ là người giống nhau… Nếu như cháu cưới một phụ nữ mình không yêu, có con cái, một đứa bé luôn bị cha nó xem nhẹ liệu sẽ hạnh phúc sao? … Nếu như cả đời này cháu không thể tìm được người mình yêu, vĩnh viễn cũng không biết hạnh phúc là cái gì… Bà nội, một trong hai loại nhân sinh như vậy, bà hi vọng cháu qua loại nào? … Cháu sao có thể hối hận khi gặp được tiểu Ngôn?! Nghĩ tới nếu vạn nhất cháu chưa từng gặp được em ấy, hoặc bỏ lỡ, cháu đã cảm thấy sợ hãi!!! …”

Tô lão phu nhân không rõ, đến cùng thì bà làm sai cái gì? Con trai, cháu trai cũng không thể ở bên cạnh, bà chỉ là không muốn thấy họ đi không đường về, chịu khổ chịu tội ah!

Nhưng, bọn họ lại nguyên một đám tình nguyện chịu khổ chịu tội, cũng vui vẻ chịu đựng không oán không hối, lão phu nhân nước mắt như mưa, đột nhiên rất muốn khóc rống một hồi, giờ khắc này, bà không hề cố chấp cứng rắn, chỉ là một bà lão sợ cô độc tịch mịch, nhớ thương con trai, nhớ thương cháu trai mà thôi.

Lão phu nhân khóc đã đủ rồi, lau khô nước mắt, lấy ra một cái hộp gấm cất phong thư vào trong đó, trong hộp gấm còn chứa sợi dây chuyền, nhẫn mà ngày đó tháo xuống từ trên người cháu trai cùng Lâm Ngôn, rung chuông gọi quản gia tới ——

“Đem cái này đưa qua cho Tử Long chúng nó, ta già rồi trí nhớ không tốt, vẫn do chính chúng nó đảm bảo a.”

Lão quản gia cầm lấy phong thư, đi tới bên cạnh cửa.

“Đợi một chút…”

Nghe được thanh âm lão phu nhân, lão quản gia quay thân lại.

“... Nếu như... Nếu như... Chúng nó có thời gian... Không miễn cưỡng... Mời hai đứa nó trở về... Qua Trung thu...”

Lão quản gia mắt ướt, vội vàng lĩnh mệnh mà đi.

Tô lão phu nhân đi đến bên cửa sổ, ngoài cửa sổ gió ngừng mưa tạnh, mặt trời mới lên ở hướng đông, đẩy ra cửa sổ,  bầu không khí rất tươi mát, cầu vồng treo ở chân trời, rất mỹ lệ.

CÔNG ĐỨC VIÊN MÃN

Chương này có hấp dẫn không?
Tiếp
❛ Website của những gã mê đọc truyện convert. ❜