Chương 1:Tiểu Nha Đầu! Em Là Của Riêng Tôi

“Hi! Chào các bạn, tớ tên là Mã Nhi Thái Nhược Hi, 17 tuổi, Người Trung Quốc. Tớ sẽ tới đất nước nhỏ bé hình chữ S có lịch sử hào hùng để sinh sống cùng với bố, mẹ và anh trai, và đương nhiên, chúng tớ là người gốc Trung Quốc!^^ Vì sao đến Việt Nam phải không? Vì bố mẹ, anh trai và cả tớ đều rất yêu đất nước này, rất muốn được có một quốc tịch Việt Nam, hẳn sẽ vinh dự lắm! Tớ đang ngồi trên máy bay để bay tới Việt Nam đấy! Do sống quen ở nơi núi rừng bên Trung Quốc, bố tớ đã mua hẳn một căn nhà biệt thự trên một quả đồi đầy cây cối, bên cạnh sẽ là 1 cái thác nước, nghe tới thôi đã thấy thơ mộng! Tớ yêu VIệt Nam!”

~~~

Máy bay hạ cánh tại sân bay Nội Bài.

Xuống khỏi máy bay, Nó reo lên sung sướng:

- Ha Ha, Việt Nam! Moa! Moa! Moa!

Anh trai nó ngáp ngắn ngáp dài. Ông anh nó đẹp trai ngời ngời, tên là Mã Thái Hi Phong, tên nghe kêu quá phải không? Nói:

- Đến rồi à? Cái đất nước bé như lỗ mũi này mà nhiều bé xinh?

Nó đấm mạnh vào vai anh trai:

- Chúng ta đến sống ở đây đó, anh cố mà sống cho hòa nhập, chứ không giống bên Trung Quốc đâu!

- Biết rồi cô nương!

Bố mẹ mỉm cười, vẫy tay gọi 2 anh em. Nó khoác vai anh trai, mỉm cười. Chiếc xe BMW đen loáng đưa gia đình Nó đi. Thực ra, nhà Nó cũng khá giả lắm, nhưng cũng không thể gọi là giàu được! Nhược Hi nhìn qua cửa xe ô tô, con người ở đây thật xinh đẹp, nhiều xe cộ ghê, có thứ để vui rồi! Quên chưa nói, nó là cô nàng rất là nghịch ngợm, học tốt nhất là môn tiếng anh,và tiếng Trung, các môn khác cũng tuyệt vời chẳng kém gì!

Căn Nhà tuyệt đẹp hiện ra trước mắt, thật giống cảnh thần tiên, thảo nào, họ gọi bố nó là Thiên Tài về mảng nhà cửa, phong thủy, trang trí, tự hào về bố quá!

Vào bên trong nhà, căn nhà bên ngoài mang phong cách Trung Quốc, nhưng bên trong lại mang đậm nét Việt Nam, nội thất hiện đại. Căn phòng của nó không khác gì phòng công chúa, đẹp vô cùng, có cửa sổ nhìn về phía thác nước, bố thật hiểu con gái! Nó ném ngay cái cặp xuống đất, thả người trên chiếc đẹm êm ái!

Mẹ bước vào:

- Con bé này, đừng nói với mẹ là con lại ngủ nhé? Ngồi dậy mẹ nói cái này cho mà nghe!

Nhược Hi đang lim dim mắt, thì choàng tỉnh giấc:

- Sao hả mẹ?

- Ngày mai còn sẽ tới trường mới, chuẩn bị đồ đạc xong xuôi thì mới được ngủ, ngày mai, bố sẽ đưa con đến trường, cố gắng mà học nghe chưa?

- Mẹ ơi! Anh Hi Phong không phải đi học mà mẹ!

- Con bé này, anh con 20 tuổi rồi, anh cũng đã tìm được công ty, nên anh con sẽ đi làm, còn con phải đi học!

- Thôi được rồi mẹ! con biết rồi, mẹ ra ngoài hộ con đi mẹ, con mệt quá, phải ngủ để mai lấy sức đi học chứ ạ!

Mẹ nó dí đầu yêu, Nó nhăn mặt, ngồi ôm gối lăn kềnh ra giường.


Sáng hôm sau…

Oáp!!!!!!!!!!!!!!!!!!

- Con bé kia, dậy đi, cái con lợn già!

Đó chính là chuông báo thức đặc biệt đấy, chính là cái loa phóng thanh từ ông anh phát ra, Nó nhăn nhó:

- Dậy đây. Dậy đây, anh mới là ** già ấy!

- Thôi đi bà cô, bà cô dậy cho anh nhờ, bố đợi cô ở ngoài rồi đấy!

Nó nhớ ra là hôm nay là buổi đầu đến trường, nó nhanh nhẹn soạn sửa đồ rồi nhảy qua khỏi cửa sổ.

Phù!!!!

- Con lại trèo cửa sổ ra sao?

- A…Bố…hi hi…

- Cái con bé này, thôi, lên xe đi, từ lần sau, con sẽ đi học 1 mình, bố chỉ đưa con 2 buổi đầu thôi đấy!

- Tuân lệnh sếp!

Chương này có hấp dẫn không?
Trước
❛ Website của những gã mê đọc truyện convert. ❜